Bài viết mới nhất

Bài viết nổi bật

Bài viết xem nhiều

Tìm kiếm nhanh

Quá trình tìm kiếm Phương pháp luận và nội dung của “Phát triển bền vững”

Quá trình tìm kiếm Phương pháp luận và nội dung của “Phát triển bền vững”
Rate this post

Kể từ sau cuộc hội thảo của Liên Hợp Quốc (LHQ) về “môi trường – Con người” tổ chức vào năm 1972 ở Stockholm (Thụy Điển), mặc dầu khái niệm PTBV còn đang được tìm kiếm, nhưng một điều càng dần trở nên rõ ràng hơn là có lẽ trong tương lai không xa vấn đề “Môi trường” và “Phát triển” sẽ không mâu thuẫn với nhau nữa. Dù cho những khái niệm như “phát triển bền vững về môi trường” hay “Phát triển phù hợp với sinh thái” có còn mơ hồ về ý nghĩa hay đơn giản về nội dung và thiếu tính thực tế đến đâu, thì chúng cũng được phổ biến với tính cách là những mục tiêu xã hội mà con người cần phái vươn tới. Mặc dầu chưa định nghĩa được loại phát triển nào là “phát triển phù hợp với sinh thái” nhưng phần lớn những người có quan tâm đều biết rằng loại phát triển như vậy phải khác với kiểu phát triển mà chúng ta đã tiến hành từ trước đến nay.
Trong vòng 10 năm đầu tiên kể từ khi ra đời khái niệm này, UNEP đã hết sức cố gắng trong việc tìm kiếm phương pháp luận và nội dung cho thuật ngữ với hy vọng vượt ra khỏi những hàm ý đơn giản và có tính khả thi hơn trong thực tiễn cuộc sống. Tuy nhiên, lúc đầu người ta còn chưa có kỳ vọng gì nhiều đối với việc vận dụng khái niệm này, hay đánh giá nó về mặt định lượng. Chỉ đơn thuần là cố xác định ra một kiểu quá trình nào đó có thể dẫn tới một thế giới tốt đẹp hơn hay một con đường phát triển tốt hơn. Những khái niệm đó dần được phát triển thành vấn đề về “Môi trường và phát triển”, “Sự phát triển không gây huỷ diệt”, “Quản lý môi trường” và những khái niệm khác rộng hơn thế và mang tính tổng thể.
Vào những nãm đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, IUCN đã có cả một loạt những sáng kiến đáng quan tâm được tiến hành trên toàn thế giới để đưa khái niệm “bền vững” dần trở thành một nguyên tắc chỉ đạo về hành động đối với việc thiết kế một tương lai tốt đẹp hơn về phương diện vận hành. Những thực nghiệm được các cấp cơ sở tiến hành, một số chính phủ và tổ chức thuộc khu vực tư nhân đã đi đầu trong những đổi mới về công nghệ, tổ chức và cấp phát tài chính… đã thúc đẩy và dần hoàn thiện quy trình phát triển bển vững trong thực tế.
Theo David Munro: “Bền vững không phải là một mục tiêu chính xác mà là một tiêu chuẩn đối với quan điểm và hành động, đó là một quá trình tiếp diễn, có tính lặp đi lặp lại, thông qua đó kinh nghiệm trong việc quản lý các hệ thống phức hợp được tích luỹ lại, được đánh giá và được vận dụng
Stephen Viederman nhấn mạnh: “Bền vững không phải là một vấn đề kỹ thuật cần giải quyết mà là một tầm nhìn vào tương lai, đảm bảo cho chúng ta một lộ trình và giúp tập trung chú ý vào một tập hợp các giá trị và những nguyên tắc mang tính luân lý và đạo đức để hướng dẫn hành động của chúng ta
Như vậy một trong những đặc trưng chủ yếu của PTBV là nó buộc ta phải xem xét nhiều khía cạnh của tình hình trong toàn bộ khung cảnh và ở tầm dài hạn. Nếu PTBV như trong cuốn “Chăm lo cho Trái đất” là nâng cao chiến lược cuộc sống con người trong khuôn khổ hạn chế của các nguồn tài nguyên thiên nhiên, thì David Munro đưa ra tầm nhìn rộng hơn, sự phát triển bền vững phải bao gồm các cấu phần: (ỉ) Bền vững sinh thái, (2) Bền vữìĩg xã hội, (3) Bền vững kinh tể. Còn Denis Goulet thì “sự phát triển thực sự bển vững” bao gồm thêm các khía cạnh khác, ông tách riêng khía cạnh chính trị, văn hoá ra khỏi khía cạnh xã hội và thêm vào đó cái gọi là “khuôn mẫu về một cuộc sống đầy đủ”. Theo ông “sự phát triển thực sự bền vững” phải gồm 6 phương diện sau đây: (1) Một hợp phần kinh tế có nhiệm vụ tạo nên của cải và cải thiện các điều kiện đời sống vật chất, sự phân phối công bằng; (2) Một thành phần xã hội được trắc lượng bằng phúc lợi dành cho sức khoẻ, giáo dục, nhà ở và việc làm; (3) Một phương diện chính trị gồm các giá trị như quyền con người, tự do chính trị, quyền bầu cử hợp pháp của các cá nhân và một số hình thức dân chủ; (4) Một thành tố văn hoá ở việc thừa nhận một điều rằng các văn hoá được ban cho mọi người như nhau và tự định giá; (5) Thân thiện vê sinh thái; (6) Một khuôn mẫu toàn diện về cuộc sống, có quan hệ tới các hệ thống ý nghĩa, hình tượng và tín ngưỡng liên quan tới ý nghĩa cuối cùng của cuộc sống và lịch sử.
Thực tế cho thấy tính bền vững lệ thuộc vào nhiều nhân tố, mà đa số trong đó chúng ta còn chưa hiểu biết nhiều và chưa định nghĩa được đầy đủ, trên thực tế tất cả các nhân tố này đều khó dự đoán trước. Do vậy làm cách nào để xác định xem một chương trình chính sách hay dự án có dẫn đến tình trạng bền vững hay không? Điểm mấu chốt là phải xây dựng quy tắc đánh giá tính bền vững và kiên định đi theo nó để đảm bảo cho một quá trình ra quyết định có tính toàn diện, thận trọng và được cân nhắc kỹ lưỡng. Một quá trình như vậy, hầu như chắc chắn sẽ đảm bảo rằng tránh được nhiều điều không bền vững. Việc am hiểu khái niệm “Phát triển bền vững” như là một cấu trúc phức tạp nhằm tạo cơ sở để suy nghĩ và lập kế hoạch cho tương lai và là một cách tiếp cận tới sự bất định nhằm giảm thiểu được rủi ro thì tự bản thân nó cũng đã có một giá trị đáng kể.
Để sự phát triển được bền vững thì nó còn cần phải có một thuộc tính quan trọng khác không thể thiếu, đó là tính liên tục mãi mãi, hay nói một cách khác các lợi ích của nó phải được duy trì không hạn định. Điều này có nghĩa là quá trình hoặc hoạt động liên quan, hoặc hoàn cảnh diễn ra phải không được chứa đựng một yếu tố nào có thể hạn chế thời gian tồn tại của nó. Do đó việc xem xét một hoạt động có phải là bền vững hay không (hoặc có liên quan tới sự bền vững) là một dự báo tương lai, vì vậy nó cũng là một hoạt động có tính rủi ro nhất. Sự bền vững không thể tránh khỏi một đặc tính là không chắc chắn, cho nên cách tốt nhất để ta tìm cách đạt được nó là chọn những hoạt động mà sau khi phân tích thấu đáo ta thấy chúng có thể là bền vững. May mắn là có rất nhiều cơ sở đối với những lựa chọn như vậy, cũng r.hư đối với việc loại bỏ những hoạt động nào mà ta thấy rõ ràng là không bền vững.
Tóm lại, PTBV là một tổ hợp các hoạt động có thể giúp cải thiện được các điều kiện sống cho con người theo cách thức sao cho có thể duy trì được sự cải thiện đó.
Khái niệm “bển vững” và quan điểm nhìn nhận sự “phát triển bền vững” là một mục tiêu có khả năng đạt được, và bển vững phải là tiêu chuẩn chính để phán xét sự phát triển. Bới vì sẽ không có được lợi nhuận, việc làm và sản phẩm hàng hoá nữa nếu chúng được tạo ra bằng cái giá phải trả của sự không bền vững. Việc định nghĩa tính bền vững xem ra có thể giống như một sự triết lý, nhưng để đạt được nó lại đòi hỏi phải hành động.
Một điểu quan trọng là chúng ta cần hiểu rõ về tính khoa học, các giá trị cũng như các quá trình xã hội của PTBV

© 2017 Quy hoạch bất động sản All Rights Reserved   

Theme Smartpress by Level9themes.