Bài viết mới nhất

Bài viết nổi bật

Bài viết xem nhiều

Tìm kiếm nhanh

Đô thị hoá và nghèo đói, dịch bệnh

Đô thị hoá và nghèo đói, dịch bệnh
Rate this post

Do đô thị hoá không phải là tăng dân số tự nhiên mà là cộng đồng di cư đông đảo, nên mang cả gánh nặng nghèo đói vào đô thị. Năm 1980 ước tính có 40 triệu hộ gia đình dân cư đô thị nghèo đói so với 80 triệu hộ nghèo đói ở nông thôn. Vào năm 2000 tỷ lệ này là ngược lại, 72 triệu hộ nghèo đói ở đô thị (chiếm 76%) so với 56 triệu hộ nghèo đói ở nông thôn (chiếm 29%).
Nền kinh tế đô thị không thể xóa đi toàn bộ sự nghèo đói mang vào từ nông thôn. Những cố gắng xoá đói giảm nghèo cho cư dân đô thị như tạo công ãn việc làm, cung cấp các dịch vụ công cộng vốn không có ở nông thôn lại càng thu hút sự di cư từ nông thôn ra thành thị, kết quả là làm tiêu tan hết các thành quả tạo ra. Sự đói nghèo ở thành thị liên kết rất chặt chẽ với những thăng trầm của nền kinh tế. Nhìn qua thì thu nhập của người nghèo đô thị lớn hem người nghèo ở nông thôn, nhưng thu nhập thực tế của họ lại thấp hem vì dịch vụ và phúc lợi đô thị ít khi đến tay họ, sự đắt đỏ cũng như vấn đề việc làm không được đảm bảo chắc chắn.
Do đói nghèo mà suy dinh dưỡng lan tràn trong đô thị của thế giới thứ ba. Ở Columbia, Costa Rica, Guatemala, E1 Sanvador, Tunisia, Morocco bữa ăn của người dân nông thôn còn khá hem của người đô thị. Nhiều thành phố số trẻ em suy dinh dưỡng ở các vùng thu nhập thấp của đô thị còn lớn hem vùng nông thôn. Song hành với đói nghèo suy dinh dưỡng, chất lượng môi trường đô thị suy thoái vì ô nhiễm và dịch bệnh. Theo diễn giải của WHO, dịch bệnh hoành hoành ở khu vực đô thị gấp nhiều lần ở nông thôn, bệnh lao có thể cao hem 6 lần (Abidjan), bệnh giun sán cao hem 40 lần (Dakar), tỷ lệ chết của trẻ sơ sinh ngày đầu tiên và ngày thứ hai cao hơn 3 lần (Port au Prince, Haity).
Một trong những vấn đề giải quyết môi trường đô thị là xoá đói giảm nghèo, tạo việc làm ổn định cho người dân đô thị, giảm lực đẩy nông thôn là nội dung của Quy hoạch chiến lược phát triển kinh tế xã hội nói chung và của kinh tế đô thị nói riêng.
Tóm lại, sự phát triển dân số đô thị quá nhanh ở các quốc gia, đặc biệt là các nước đang phát triển đã gây ra nhiều khó khãn về các mặt kinh tế, chính trị, xã hội và đặc biệt là môi trường. Hiện nay, diện tích các thành phố trên Thế giới chỉ chiếm có 0,3% diện tích Trái đất (kể cả lục địa và đại dương) nhưng phải chứa tới 50% dân số thế giới. Cán cân phân bố dân cư theo vùng lãnh thổ mất cân bằng nghiêm trọng như vậy có tác hại
không nhỏ đến định hướng phát triển bền vững bởi có hàng loạt những vấn đề bất hợp lý xẩy ra: Việc khai thác và sử dụng tài nguyên thiên nhiên giữa các vùng là không đồng đều, nơi này có thể rơi vào tình trạng cạn kiệt, nơi kia không khai thác kịp thời rơi vào tình trạng lãng phí (như tài nguyên đất, tài nguyên nước, tài nguyên rừng, tài nguyên khoáng sản). Có vùng thiếu sức lao động (vùng nông thôn), ngược lại vùng khác nạn thất nghiệp, thiếu việc làm diễn ra thường xuyên (vùng đô thị), gây nên những bất bình ổn không đáng có.
Việc mở rộng không ngùng các đô thị và hình thành hàng loạt các đô thị mới đã gây nên sự biến đổi mạnh mẽ tính chất thủy văn và nước ngầm do đào đắp, san lấp hàng trăm hàng ngàn mương lạch ao hồ, khoan hàng chục ngàn giếng nước để khai thác và mở rộng hàng chục cây số vuông lớp phủ bề mặt đô thị, đã làm thay đổi hệ sinh thái khu vực. Cộng với việc xây dựng hàng loạt các công trình hạ tầng đô thị như nhà cửa, đường sá, hệ thống giao thông nặng… đã chất tải trên nền đất gây lún sụt trong phạm vi đô thị (ở Mexico city có nơi nền đất bị lún xuống tới 7,6m, Tokyo lún 3,4m, London lún 0,3m… Thành phố Bangkok hiện đang lún mạnh và gây thiệt hại đáng kể cho các công trình xây dựng. Tại Hà Nội mức lún từ 10 – 33mm/nãm tuỳ từng khu vực).
Việc hoạt động của khu vực đô thị tập trung tới 50% dân số Thế giới trong không gian chật hẹp chỉ bằng 0,3% diện tích toàn cầu đã trở nên tác nhân gây ô nhiễm hết sức nặng nề vượt xa “sức tải” của môi trường. Tinh trạng ô nhiễm môi trường không khí (khí thải độc hại, bụi, khói, tiếng ồn), ô nhiễm môi trường đất và môi trường nước (do nước thải, rác thải có các hóa chất độc hại và phân hủy chất hữu cơ) ở nhiều khu vực đô thị đã rơi vào tình trạng nguy hiểm. Vấn đề vệ sinh đô thị đang là trở ngại lớn thách thức cộng đồng dân cư không chỉ trong khu vực đô thị mà còn ở các vùng nông thôn xung quanh, có khi kéo dài tới hàng trăm cây số (Thí dụ như ở châu Âu hiện nay các dòng sông lớn đều mất khả năng cấp nước vì bị ô nhiễm. Sông Ranh (Rhin) là nguồn cung cấp nước chính cho 20 triệu cư dân sống trong vùng lưu vực (Thụy Sĩ, Pháp, Đức, Hà Lan) nhưng hàng năm nó phải mang ra biển tới 24 triệu tấn phế thải công nghiệp).
Việc thiếu cây xanh trong các khu vực đô thị làm mất khả năng cân bằng oxy tự nhiên trong môi trường không khí do quá trình quang hợp mang lại, mặt khác mật độ dân cư đông, hoạt động giao thông, công nghiệp, sinh hoạt lại đốt một lượng nhiên liệu lớn làm nạn thiếu oxy càng trầm trọng hơn.
Việc di dân từ các vùng nông thôn vào khu vực đô thị ngày một nhiều, khiến cho hạ tầng đô thị trở nên quá tải. Nhiều khu vực dân cư đô thị rơi vào tình trạng không được cung cấp các dịch vụ đô thị (thiếu nước sạch, thiếu điện sinh hoạt, giao thông tắc nghẽn, trường học không đủ chỗ, bệnh viện không đủ giường, vệ sinh đô thị không đủ nãng lực để đáp ứng…) Tất cả góp phần làm cho môi trường đô thị vốn đã có nhiều bất lợi lại ngày càng bất lợi hơn.

© 2017 Quy hoạch bất động sản All Rights Reserved   

Theme Smartpress by Level9themes.